[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 62: Vọng thú

Chương 62: Vọng thú

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

7.256 chữ

15-09-2026

"Em gái, em đang nói gì thế?" Lòng bàn tay Cao Dương túa đầy mồ hôi, tim đập thình thịch. Hắn vẫn muốn giãy giụa, nhưng lý trí mách bảo: lần này tuyệt đối không thể lấp liếm cho qua chuyện được nữa.

Sợ không? Đương nhiên là sợ.

Thu hoạch may mắn gấp 3000 lần là khái niệm gì chứ?

Trước đó, Cao Dương cùng bốn đồng đội hợp sức mà vẫn không đánh bại nổi Tóc Quái, nhưng giờ đây, đứa em gái trước mắt — nếu cô vẫn còn được gọi là em gái — lại có mức độ nguy hiểm gấp ba lần Tóc Quái!

Kết luận: Chết chắc rồi.

Thật kỳ lạ, so với nỗi sợ hãi, cảm xúc dâng trào trong lồng ngực hắn lúc này lại là sự hối hận, bực dọc và đau buồn nhiều hơn.

Sao mình lại bất cẩn thế chứ?!

Sao mình lại để em gái nhìn thấy bảng thiên phú đó?!

Sao mình không học thuộc luôn mấy cái thiên phú rồi lập tức tiêu hủy nó đi?!

"Anh, đừng sợ." Giọng Cao Hân Hân nhàn nhạt, dường như còn thoáng chút bất lực và bi thương, "Em sẽ làm nhanh thôi."

"Rầm—"

Cao Dương còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra, chỉ thấy cổ họng thắt lại, lưng đập mạnh một cú đau điếng. Hắn đã bị cánh tay nhỏ nhắn trắng trẻo của em gái bóp chặt cổ, đè nghiến lên tường.

Cao Dương gắng sức bẻ những ngón tay của em gái ra, nhưng chúng chẳng hề nhúc nhích. Rõ ràng là bàn tay nhỏ nhắn mềm mại mà hắn từng nắm vô số lần, vậy mà giờ đây lại cứng hơn bất kỳ loại kim loại nào.

Đôi bàn tay nhỏ bé ấy có thể dễ dàng bẻ gãy cổ Cao Dương, nhưng nó không siết mạnh thêm. Nó tự tin tuyệt đối, không cho phép hắn phản kháng.

"Em... em gái..." Cao Dương không thốt nên lời, nước mắt không kìm được mà trào ra.

Em gái hơi ngẩn ra, rồi nở nụ cười gian ác: "Không phải chứ, đừng bày ra vẻ mặt đau buồn thế. Sợ hãi một chút đi, không thì làm sao em tận hưởng được niềm vui khi giết anh đây?"

"Tại sao..." Giọng Cao Dương thoáng nét van nài, "Chúng ta cứ phải tàn sát lẫn nhau, chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm người nhà mà..."

"Ông anh à, anh nhầm rồi." Em gái bĩu môi, "Trước hết nhé, bọn em với con người các anh không phải là tàn sát lẫn nhau, đây chỉ là trò chơi săn mồi một chiều của bọn em thôi."

"Thứ hai là, anh chính là anh trai của em mà," Giọng điệu của em gái rất dịu dàng, "Em cũng vẫn luôn là em gái của anh. Dù anh đã thức tỉnh, dù em buộc phải giết anh, thì điều đó cũng chẳng hề thay đổi. Ngày mai khi thức dậy, có lẽ em sẽ quên hết những chuyện này. Em sẽ vì cái chết của anh mà bật khóc, em sẽ mãi mãi nhớ về anh, thật đấy... Ngay cả lúc này, em cũng có thể nghe thấy tiếng khóc từ tận sâu trong lòng mình, em thích anh trai nhất mà."

"Anh không hiểu..." Cao Dương hoàn toàn mờ mịt.

"Không cần hiểu đâu. Người thức tỉnh các anh ấy mà, cứ cái gì cũng muốn làm cho rõ nên mới phải chết đấy." Ánh mắt em gái dần trở nên lạnh lẽo, "Anh trai, vĩnh biệt."

"Chờ đã!"

"Hửm?"

"Trước khi chết... anh còn một câu hỏi cuối cùng," Cao Dương thở dốc, "Em là... loại Thú nào?"

Em gái không nói gì, dùng ánh mắt khó lường quan sát Cao Dương. Dưới ánh trăng, gương mặt đáng yêu của cô vẫn trong trẻo như thuở ban đầu, cơ thể cũng hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết "thú hóa" nào.

"Anh muốn xem bộ dạng thật sự của em sao?" Em gái lại có chút ngượng ngùng mỉm cười, "Nhưng em vẫn thấy, anh sắp chết rồi, cứ nhớ kỹ dáng vẻ này của em là được."

Lực siết nơi cổ họng bắt đầu tăng lên.

"Si thú?" Cao Dương tiếp tục nói, "Sân thú... tham thú... vọng thú..."Khi thử nhắc đến "vọng thú", những ngón tay đang siết cổ Cao Dương hơi khựng lại.

Xem ra đúng là vọng thú rồi.

Cao Dương hoàn toàn mù tịt về loại Thú này.

Nhưng mà, hắn vẫn chưa thể chết ở đây được.

"Em gái..." Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt đỏ bừng của Cao Dương, "Anh xin lỗi..."

Lời còn chưa dứt, hai tay Cao Dương đã bất ngờ chộp lấy đầu Cao Hân Hân: "Hỏa Diễm!"

"Phừng——" Ngọn lửa bùng nổ dữ dội tuôn trào từ lòng bàn tay Cao Dương, tức khắc bao trùm lấy đầu Cao Hân Hân. Lực siết nơi cổ họng hắn quả nhiên lỏng ra đôi chút.

"A!" Cao Dương hét lớn, dồn toàn bộ năng lượng trong cơ thể vào đôi tay. Hai luồng lửa rực cháy đan chéo ở cự ly gần, điên cuồng thiêu đốt đầu Cao Hân Hân. Cả căn phòng bừng sáng rực rỡ, không khí nhanh chóng nóng ran. Luồng nhiệt khủng khiếp cuộn trào khắp phòng suýt chút nữa làm bỏng mắt Cao Dương, khiến hắn đành phải nhắm nghiền mắt lại.

"A a a——" Cao Dương tiếp tục gầm thét. Đó là sự liều mạng dốc hết toàn lực, cũng là nỗi đau đớn xé ruột xé gan. Cứ như thế, ngọn lửa hừng hực thiêu đốt kéo dài gần một phút, cho đến khi Cao Dương hoàn toàn kiệt sức.

Hắn buông thõng hai tay, mở đôi mắt đẫm lệ ra.

Hắn giật thót mình!

Quần áo nửa thân trên của Cao Hân Hân gần như đã bị thiêu rụi, để lộ xương quai xanh trắng ngần cùng cơ thể thiếu nữ chưa phát triển hoàn thiện. Mái tóc cô rối bời nhưng không hề bị cháy xém, tựa như chỉ vừa bị hai tay Cao Dương vò rối mà thôi.

Gương mặt cô vẫn hoàn toàn lành lặn, chẳng thấy lấy một vết bỏng nhỏ nào. Cô gái nhìn Cao Dương trước mặt bằng vẻ mặt đầy cợt nhả: "Anh, em là em gái anh mà, sao anh nỡ ra tay thế."

"Mày... rốt cuộc là thứ quái vật gì?" Cao Dương cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu thẳm như vực không đáy bủa vây lấy mình.

"Á!" Lực siết từ bàn tay kia lại tăng lên, Cao Dương lại trải qua một cơn đau đớn và nghẹt thở. Cơ thể hắn một lần nữa bị em gái nhấc bổng lên, đè nghiến vào tường.

"Quái vật? Các người gọi bọn em như thế sao?" Cao Hân Hân nhìn chằm chằm Cao Dương, "Rõ ràng các người mới là quái vật mà. Ban đầu vốn là chú mèo con đáng yêu biết bao, nhưng bỗng một ngày lại thay đổi, biến thành một con rắn độc xảo quyệt, tởm lợm, lúc nào cũng nhăm nhe cắn chết chủ nhân. Nếu đổi lại là anh, anh sẽ làm thế nào? Chẳng lẽ anh vẫn tự lừa dối bản thân rằng đó là chú mèo của mình sao? Không đâu, anh chỉ có thể giết chết con rắn độc ấy, rồi sau đó khóc lóc đau buồn vì chú mèo con sẽ chẳng bao giờ quay trở lại nữa."

"Mày... không phải em gái tao!" Cao Dương trừng mắt nhìn cô đầy căm phẫn, "Mày không phải Cao Hân Hân mà tao biết! Trả con bé lại cho tao!"

"Ha ha, ha ha ha, ha ha ha ha ha ha ha!" Cao Hân Hân như vừa nghe được chuyện nực cười nhất trần đời, cô ta cười ngặt nghẽo, cười đến mức chảy cả nước mắt.

Cuối cùng, khi đã cười mệt, cô ta vươn tay trái ra, dễ dàng đâm xuyên qua lồng ngực Cao Dương.

Lần này, chẳng có kỳ tích nào xảy ra.

"Phụt!" Cao Dương ọc ra một ngụm máu, chỉ cảm thấy đau đớn như vạn tiễn xuyên tâm, xé gan xé ruột.

"A a a——" Cao Dương thét lên thảm thiết. Ý thức của hắn dần nhòe đi trước cơn đau tột cùng. Hắn cảm thấy bản thân đang tan chảy, phân rã. Hắn không còn là chính mình nữa, mà hóa thành một sự tồn tại nhỏ bé và khách quan của thế giới này.

Hắn là chiếc đèn tiết kiệm điện trên trần nhà, là vũng máu loang lổ dưới sàn, là tờ giấy A4 bị nhiệt độ cao hun vàng trên bàn máy tính cạnh bên, là đống chăn ga gối đệm bừa bộn, là hàng mi trên mắt em gái, là bầu không khí nồng nặc mùi máu tanh và khét lẹt. Hắn là tất cả, duy chỉ không còn là chính mình.Chỉ chớp mắt sau, linh hồn hắn lại quay trở về cơ thể.

Trong tầm nhìn mờ nhòe, hắn thấy một quả tim người đẫm máu vẫn đang đập phập phồng nằm gọn trong tay Cao Hân Hân, đó chính là quả tim của hắn.

Cao Hân Hân nhìn chằm chằm vào quả tim ấy bằng đôi mắt to tròn vừa ngây thơ vừa quỷ dị, vẻ mặt vô cùng thành kính.

Vài giây sau, cô ngẩng đầu lên, nở nụ cười hơi bẽn lẽn, hệt như một cô em gái đang làm nũng với anh trai.

"Anh ơi, em ăn nó được không?"

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!